Mặt nạ

Malmey-Studios-Joker-Face-Smile-Prostetic-2

  • Này cậu, gỡ nó ra đi, mọi người ngủ cả rồi.
  • Chưa đâu, còn những vì sao đang thức
  • Tại sao cậu cứ luôn làm vậy? Tôi chỉ thấy nụ cười được vẽ sẵn mỗi khi tôi nhìn cậu.
  • Tôi luôn cười mà. Điều đó làm tôi thực sự vui vẻ.
  • Thật không?
  • Nhìn tôi này, luôn cười đấy.
  • Hãy một lần tháo nó xuống, tôi muốn thấy gương mặt cậu.
  • Nhưng nó thật gớm ghiếc, cậu chấp nhận được không?
  • Chấp nhận.
  • Thật không?
  • Thật chứ.

…..

  • Này, tại sao cậu lại che mắt lại,
  • Thật gớm ghiếc, tôi không muốn nhìn nữa, cậu hãy cứ đẹp đẽ với những nụ cười đi.

Nhợt nhạt và tái mép. Trông cậu giống một người bệnh lâu năm không hứng nổi một ngày ánh nắng mặt trời, cậu không khác một cái cây chết dần chết mòn, ủ dột chờ tới ngày thối gốc. Trước khi gương mặt ấy được che đậy một lần nữa bởi nụ cười, đường nét trên gương mặt cậu hiện ra rõ mồn một, thứ hình ảnh ma quỷ dấn sâu vào trong trí nhớ của tên đang run lên vì sợ, hắn bần thần, thoảng chốc chân tay lẩy bẩy rồi có cái cảm giác rợn người, sống lưng hắn lạnh buốt, lạnh buốt như dòng điện chạy từ đốt sống cổ tới tận xương cụt, chính cái sự lạnh buốt đó càng làm cho mồ hôi hắn nhễ nhãi.

Những vết sẹo dài màu thịt thâm nổi lên như con nhện nằm dài từ gò má kéo đến tận vùng cằm, chúng bò lên nhau thành chi chít họa tiết, có điều những họa tiết này bất kể với ai cũng không thấy cảm hứng thẩm mỹ nào cả, hoàn toàn không. Xung quanh mấy vết sẹo ăn theo là những thớ thịt khác biệt, trồi lên làm cho gương mặt cậu không sao hài hòa được, một mảng loang lỗ trên mặt cậu đã bị xâm chiếm trọn vẹn bằng sẹo. Đôi mắt, kẻ sợ hãi kia nhớ rõ đôi mắt cậu vàng khè, mạch máu nổi rõ, mắt cậu to và điều đó làm cho đôi mắt như cứ long lên sòng sọc. Còn cả chiếc mũi xiêu vẹo nữa, nó méo mó khúc khuỷu, ắt hẳn đến cả hơi thở cũng thấy mừng khi thoát ra khỏi lỗ mũi của cậu. Trên trán cậu nổi lên từng lớp mụn cóc, một tảng trắng xóa mốc meo, từng hột từng hột mụn chen chúc nhau trên cái trán thấp chủn của cậu. Và còn gì nữa? Điểm nhấn cuối cùng trên khuôn mặt cậu, một gương mặt tròn, nhưng là quá to nếu để sắp xếp đầy đủ mắt mũi miệng lên gương mặt đó, thành ra, mắt mũi miệng cậu lọt chỏm giữa vùng trung tâm khuôn mặt, những phần còn lại, lấy râu ria xồm xoàm của cậu che lại cho đỡ trống trải.

Đôi khi, với một số người, đừng có ngu mà buông bỏ lớp mặt nạ của mình xuống. Đôi khi, với những người dành cho ta, họ xứng đáng được nước vào cuộc đời bạn để cùng bạn – thật nhất viết chuyện đời của chính mình, đừng lo lắng, sẽ không có mưu toan sự đời đâu, mà nếu có thì là lỗi định mệnh. Và nhiều khi ấy mà, nên sử dụng mặt nạ đúng chỗ.

Hoàng Nam

Comments

comments

Like fan page của chúng tôi để cập nhật nhiều hơn : Viết Vu Vơ magazine
Hoàng Nam Tác giả:

One Comment

  1. Dung Xanh Tươi
    March 10, 2016
    Reply

    kinh quá :))
    đọc ko hiểu gì, tuýp người vui vẻ lãng mạn ko thể hiểu nổi mấy người người sâu sắc kinh dị
    chắc khi nào gặp ma, mình phải cười rồi khen nó xinh cho nó đỡ buồn :v

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *